25/04/2016 | 15:12 | Lượt xem: 64343

Đừng Nhìn Sự Việc Bằng Hình Tướng Bên Ngoài

Người công giáo hầu hết ai cũng biết đến hoạ phẩm 'the last supper', tức buổi ăn cuối cùng Đức Chúa Jesus cùng 12 vị tông đồ.

Đừng Nhìn Sự Việc Bằng Hình Tướng Bên Ngoài

Chắc mọi người dù là Công Giáo hay không hầu hết ai cũng biết đến họa phẩm hay ảnh tượng “the last supper” tức buổi ăn cuối cùng nổi tiếng. Đây là tác phẩm diễn tả lại buổi ăn cuối cùng của Đức Chúa Jesus cùng 12 tông đồ. 

Tác phẩm nầy đầu tiên được thực hiện bởi nhà danh họa Leonardo Da Vinci mà người Việt chúng ta thường gọi là Léonard De Vinci và quá trình để thực hiện tác phẩm nầy rất là lý thú mà chúng tôi xin trích dẫn dưới đây từ một tài liệu của một nhà thờ lớn tại Mỹ.

the last supperTác phẩm the last supper do danh hoạ nổi tiếng Léonard De Vinci vẽ.

Tòa Thánh Vatican đã mời nhà danh họa Léonard De Vinci thực hiện tác phẩm nầy. Thoạt đầu tiên, nhà danh họa muốn thực hiện gương mặt của Đức Chúa. Ông đã phỏng vấn hàng trăm, hàng ngàn nhân tuyển làm người mẫu cho gương mặt của Đức Chúa. Ông cố tìm một người mẫu với gương mặt thật phúc hậu, thật đẹp, thật từ bi và ánh mắt nhìn phải thật là đôn hậu, từ tốn. Cuối cùng, ông cũng tìm được một người mẫu và phải mất đến 6 tháng mới thực hiện xong gương mặt của Đức Chúa Jesus. Cũng tương tự như vậy, trong vòng 6 năm kế, ông thực hiện từng gương mặt của từng vị Tông Đồ với mỗi gương mặt người mẫu là một đức tín giống với vị Tông Đồ đó mà theo kinh thánh đã diễn tả lại. 

Cuối cùng, là phần thực hiện gương mặt của Judas, một vị Tông Đồ thứ 12 của Đức Chúa Jesus. Léonard De Vinci dự định sẽ tìm một người có gương mặt đểu giả, ác độc, tham lam, bẩn thỉu, 

bần tiện, tàn ác,... nói chung mọi tính xấu trên đời nầy đều được diễn tả trên khuôn mặt nầy. Ông đã tìm, đã tìm, trải qua sự phỏng vấn biết bao nhiêu người cũng không tìm ra được người như ý. 

Cuối cùng, Léonard De Vinci nghe tin về một gã tù nhân khét tiếng là độc ác đã bị án tử hình vì tội sát nhân và nhiều tội ác khác. Ông vội vàng đến nhà tù giam đó xin được gặp người tù. Ông thật là mừng vì ông tìm được người có gương mặt đúng như ông muốn. Nhưng trớ trêu thay, khi vừa gặp mặt ông, gã tù nhân nói: 

- De Vinci! Ông còn nhận ra tôi không? Tôi là người 6 năm về trước ông nhờ tôi làm người mẫu cho chân dung của Đức Chúa Jesus!.... 

Qua mẩu chuyện có thực trên, chúng ta học được một bài học thật quý báu. Đừng nhìn và đánh giá sự việc qua cái lớp vỏ bề ngoài. Với cái vỏ bề ngoài, một nhà hiền triết và một tên côn đồ cũng không gì khác biệt cả.

---

“The Last Supper was painted by Leonardo Da Vinci, a noted Italian artist; and the time engaged for its completion was seven years. The figures representing the twelve Apostles and Christ himself were painted from living persons. The life-model for the painting of the figure of Jesus was chosen first. 

When it was decided that Da Vinci would paint this great picture, hundreds and hundreds of young men were carefully viewed in an endeavor to find a face and personality exhibiting innocence and beauty, free from the scars and signs of dissipation caused by sin. 

Finally, after weeks of laborious searching, a young man nineteen years of age was selected as a model for the portrayal of Christ. For six months, Da Vinci worked on the production of this leading character of his famous painting. 

During the next six years, Da Vinci continued his labors on this sublime work of art. One by one fitting persons were chosen to represent each of the eleven Apostles; space being left for the painting of the figure representing Judas Iscariot as the final task of this masterpiece. This was the Apostle, you remember, who betrayed his Lord for thirty pieces of silver, worth in our present day, currency of $16.96. 

For weeks, Da Vinci searched for a man with a hard callous face, with a countenance marked by scars of avarice, deceit, hypocrisy, and crime; a face that would delineate a character who would betray his best friend. 

After many discouraging experiences in searching for the type of person required to represent Judas, word came to Da Vinci that a man whose appearance fully met his requirements had been found in a dungeon in Rome, sentenced to die for a life of crime and murder. 

Da Vinci made the trip to Rome at once, and this man was brought out from his imprisonment in the dungeon and led out into the light of the sun. There Da Vinci saw before him a dark, swarthy man; his long, shaggy and unkempt hair sprawled over his face, which betrayed a character of viciousness and complete ruin. At last, the famous painter had found the person he wanted to represent the character of Judas in his painting. 

By special permission from the king, this prisoner was carried to Milan where the picture was being painted; and for months he sat before Da Vinci at appointed hours each day as the gifted artist diligently continued his task of transmitting to his painting this base character in the picture representing the traitor and betrayer of our savior. As he finished his last stroke, he turned to the guards and said, "I have finished. You may take the prisoner away." 

As the guards were leading their prisoner away, he suddenly broke loose from their control and rushed up to Da Vinci, crying as he did so, "O, Da Vinci, look at me! Do you not know who I am?" 

Da Vinci, with the trained eyes of a great character student, carefully scrutinized the man upon whose face he had constantly gazed for six months and replied, "No, I have never seen you in my life until you were brought before me out of the dungeon in Rome." 

Then, lifting his eyes toward heaven, the prisoner said, "Oh, God, have I fallen so low?" Then turning his face to the painter he cried, "Leonardo Da Vinci! Look at me again for I am the same man you painted just seven years ago as the figure of Christ." 

This is the true story of the painting of The Last Supper that teaches so strongly the lesson of the effects of right or wrong thinking on the life of an individual. Here was a young man whose character was so pure, unspoiled by the sins of the world that he presented a countenance of innocence and beauty fit to be used for the painting of a representation of Christ. But within seven years, following the thoughts of sin and a life of crime, he was changed into a perfect picture of the most traitorous character ever known in the history of the world”. 

Nguồn : Khối Tuyên Huấn TCQN.

TAG:
Tin Liên Quan

Cha Bruỳere và giáo dân biết được chính Đức Mẹ đã hiện ra cứu giúp. Địch quân bắt đầu nản lòng. Sau cùng họ dùng voi đem về phá hủy làng....

Chúa sáng tạo con người có nam có nữ, Chúa ban phúc lành cho họ và đặt tên cho họ là người, ngày họ được sáng tạo....

Ý Kiến Bạn Đọc
Bạn cần Đăng nhập mới bình luận cho bài viết này được
Bài Viết Mới

Đức Đạt Lai Lạt Ma đã đưa ra 5 lời khuyên giúp mỗi người dễ dàng có được hạnh phúc dù cho thế giới xung quanh có diễn ra như thế nào...

Người sống ở đời, cần phải coi trọng việc tu tâm, tu khẩu, tùy tiện nói lời làm tổn thương người khác, cuối cùng cũng khó tránh khỏi ác báo....

Mỗi lời Phật dạy là một bài học cuộc sống quý báu. Hãy cùng đọc, cùng ngẫm và ngấm 9 chân lý cuộc đời vô cùng sâu sắc dưới đây...

Cúi đầu không phải nịnh hót, bợ đỡ, mà là sự thấu hiểu nhân sinh khiến tầm nhìn của mình trở nên rộng rãi thoáng đãng...

Bài Hữu Ích Được Đọc Nhiều